Một hôm Lữ Bố bùng họp đi chat, nhưng Lữ Bố lại mang theo cái tính lấc
cấc ra hàng chat nên bị mấy thằng trẻ con nó đánh cho nhớ mẹ... Ôm đầu
chạy về nhà, vừa mở cửa thì thấy ngay thằng Trương Liêu đang nằm với
Điêu Thuyền... Bố hét lên:
- Thằng dog, dám vào tận nhà đất tao ăn hàng của tao... mày ra đây tao với mày chơi như 2 thằng đàn bà à quên đàn ông...
Trương Liêu:
- Ok, nhưng không húc nhau đâu đấy vì tao đếch có sừng......
Sau khi ra ngoài, Bố rỉ tai Trương Liêu:
-
Thôi, dù sao tao với mày cũng là chiến hữu... chẳng lẽ lại giết nhau vì
1 con hàng... Bây giờ tao với mày giả chết, nó chạy đến ôm thằng nào
khóc thì nó là của thằng đấy...
2 tiếng hự vang lên rất to, Điêu Thuyền mở cửa chạy ra rồi gào to:
- Chui ra đi anh Chử (Hứa Chử) ơi, 2 thằng ngu nó chết hết rồi... ...
Lại nói về Điêu Thuyền......
Điêu
Thuyền lúc vừa ra đời đã bị rơi vào sọt dưa chuột nên lớn lên rất lẳng
lơ(???) Chính vì thế nên dù đã có chú lợn Đổng Trác, con Hổ Lữ Bố và con
sói Trương Liêu vẫn thấy thèm thuồng... Mặc dù rất sợ bệnh bò điên
nhưng Thuyền quyết định thịt nốt con Trâu Hứa Chử cho đủ bộ tứ...
Sau bao ngày quần sọc áo 2 dây hở rốn, mắt đảo như rang lạc cuối cùng Thuyền cũng dụ được Chử mời vào nhà...
Vừa vào đến nhà, thú tính nổi lên... Thuyền nhảy ngay lên giường cởi bỏ xiêm y và gào lên:
- Anh Chử, Anh hãy hành hạ em đi!!! Chử ngơ ngáo:
- Hả... hả... hành hạ à!!! Thuyền càng gào to:
- Vâng nhanh lên, hãy hành hạ em đi anh... !! Chử ngáo ngơ:
- Hả... hả... hành hạ thế nào... hành hạ bằng cái gì giờ??? Thuyền không nhịn nổi thét lên:
- Sao mày ngu thế... hành hạ tao bằng cái mày vẫn dùng để đi tiểu ý (???) Chử gãi đầu gãi tai:
-
Thế ah, đấy là em đòi đấy nhé... nói đoạn Chử cúi xuống gầm giường lôi
ra cái bô rồi quai 1 phát thật mạnh vào đầu Điêu
Thuyền..................
Lại nói về Điêu thuyền
Trong
lúc Đổng Công đi đánh giặc mà Lữ Bố lai đang ở ngoài sa trường... ĐT cảm
thấy khó ở trong người bèn cho mời Hoa Đà vào khám bệnh (nghe nói cha
này là môn đệ của Kỳ Đà)
Hoa Đà sau khi khám bệnh bèn nói:
- Bệnh này nhẹ thôi chỉ là đầy bụng thông thường ko phải HIV đâu thưa hoa hậu... chỉ cần châm cứu vào rốn là khỏi ngay.
ĐT nghe nói bèn cởi xiêm y nằm xuống để HOA ĐÀ châm cứu. Khi HOA ĐÀ bắt đầu chữa bệnh thì thấy ĐT la lên:
- Oái , chỗ đó có phải là rốn đâu? HOA ĐÀ vội vàng đáp:
- Thì cái này cũng có phải kim châm cứu đâu. !!!
Lại nói về Trương Phi
Linh hồn Trương Phi chết bay đến quỉ môn quan thì gặp Diêm Vương
Diêm
Vương bèn nói: Phi! khi xưa ngươi làm nhiều điều ác, giết người cướp
của cho vay nặng lãi... ko thiếu điều gì nhưng theo luật nếu ngươi kể
được ra 1 việc làm dũng cảm thì tao cho mày lên thiên đường......
Trương Phi đáp: Dạ có 1 lần con đứng giữa trăm vạn quân Tào trong tay ko một tấc sắt nhưng vẫn dám hô Lưu bị muôn năm!
Diêm Vương : Vậy à, ghê nhỉ, lúc nào thế
Trương Phi: Dạ mới vừa nãy thưa ngài
Lại nói về Quan Vũ...
Quan
Vũ oai trấn thiên hạ nhưng lại mắc bệnh nói lắp kinh niên... cũng có
thể do trước khi nổi tiếng Vũ là phát thanh viên của phường nên mắc bệnh
nghề nghiêp.
Đỉnh điểm của bi kịch xảy ra ở Hoa Dung... Trận đó Tháo
thân tàn ma dại lê lết đến Hoa Dung... Quan Vũ nhảy ra như 1 chiến
tướng nhà trời hét lên:
- Hỡ...... iiiiii... hỡi... quân... quân... quân....... tào... tào...... tào...... ooo
Quân Tào (gồm cả Tào Tháo):............... ...
Quan
Vũ: T... a... a...... là... là... là...... Qua... n... n... Vũ... Vũ...
Vũ...... đây...... đây...... đây... ... Giờ...... giờ......
chết......... chết...... ch... ê... t...... của...... của... các...
ngươi.... ngươi...... đã...... đến...... đến...
Nói xong Vũ cầm Thanh Long Phóng nặng 8 lạng 2 lao đến (có sử nói là Thanh Long Đao 82 cân!!!)
Quan Vũ: Ủa... ủa... Tào...... Tào...... tháo...... tháo...... âu???
Quân Quan Vũ: Dạ đợi bố nói xong thì chung nó đã té mẹ nó mất từ lầu rồi ạ!
Quan
Vũ tái mặt, về nhà thì bị Lưu Bị, Khổng Minh chửi cha mắng mẹ, bạn bè
xa lánh... nói chung là gia đình ruồng bỏ, tiểu khu nhòm ngó... Đảng
nghi ngờ nhân dân theo dõi...
Quan Vũ đến gặp Hoa Đ2à nhờ chữa căn bệnh dog mother này (tạm dịch là chó má)
HOA ĐÀ khám xong nói:
-
Bệnh của ngài do " cái đó" của ngài quá to kéo dây thanh đới nên sinh
ra bệnh echo (tạm dịch là nói lắp). Muốn chữa phải kiếm ai có cái nhỏ
hơn đổi cho ngài thì hết bệnh...
Quan Vũ đồng ý và Hoa Đà đã chữa
khỏi, từ đó Vũ nói năng trơn tru chiến trường lừng lẫy nhưng tình trường
lại gọi bọn Phi, Vân = cụ...
Được 1 thời gian Vũ quay lai bảo Hoa Đà:
-
Ta nói năng ngon lành địch sợ chết khiếp??? nhưng ko dọa được đàn bà
nữa cay quá... hay ngươi tìm người lúc trước đổi lại cái hàng khủng đó
cho ta đi...
Hoa Đà: điều...... điều... đó...... đó... là... la... ko... ko... thể... được... đươc.
Lại nói về Lưu Bị, Khổng Minh, Bàng Thống.
Một hôm Lưu Bị, Khổng Minh, Bàng Thống buồn rầu ngồi nói chuyện với nhau.
Lưu Bị: chán quá con vợ tao nó ngoại tình với thằng Vân
Khổng Minh, Bàng Thống: sao công chúa ý lộn chúa công lại biết??
Lưu Bị: Vì 1 hôm tao về nhà tao thấy dưới gầm giường vợ tao có cái Giáo rất đẹp...
Khổng
Minh: hic, thế thì Vợ thần thì lòng thòng cùng thằng Râu èn hàm ngái
mày ùm Trương Phi rồi(nói lái thành Râu hùm hàm én mày ngài...)
Lưu Bị, Bàng Thống: ủa sao ngươi biết???
Khổng Minh: vì tôi thấy dưới giường vợ tôi có thanh bát xà mâu...
Bàng Thống vội nói: Vậy thì chắc chắn Vợ tao đang ngoại tình với con ngựa xích thố rồi...
Khổng Minh, Lưu Bị: oh my God, why u know???
Bàng Thống: Bởi vì lúc nãy tao về nhà tao thấy thằng Quan Vũ dưới gầm giường...
Lại nói về Lữ Bố
Lữ
Bố là chiến thần vô địch đi đến đâu là quân địch thất kinh bát đảo tới
đó, tuy vậy LB cũng là con người yêu súc vật, gái đẹp, mẹ già nói chung
là yêu tùm lum...
Một lần Lữ Bố đi chinh phạt ngoài biên ải bèn dặn
dò Lý Nho: mày ở nhà chỉ có lô đề cờ bạc... nay ta đi chiến đấu thì
ngươi ở nhà lo lắng dùm cho gia đình và gia súc của ta nghe chưa... 1
tháng lên thông báo 1 lần tình hình giá vàng giá đô và mọi việc ở nhà
cho ta đấy...
1 tháng sau Lý Nho lên gặp Lữ Bố và nói: xin lỗi Bố nhưng con chó yêu của ngài die rồi...
Lữ Bố: hả... tao đã bảo mày chăm sóc chu đáo cho nó cơ mà...
Lý Nho: Dạ Hoa Đà bảo nó chết vì rối loạn tiêu hóa do ăn quá nhiều...
Lữ Bố: Hả... hả tao bảo mày cho nó ăn theo khẩu phần khoa học cơ mà (???)
Lý Nho: vâng thưa Bố, nhưng do con Xích thố chết nên 1 lần nó mò sang máng ăn của Ngựa...
Lữ Bố: Cái giiiiiiiiiiiiiiiiiiii... ... mày nói sao... con Xích Thố của tao chếttttttttttttttt?
Lý Nho: Vâng do chuồng ngựa bị cháy nên......
Lữ Bố:Cái giiiiiiiiiiii, làm sao mà chuồng ngựa cháy hả thằng ngu???
Lý Nho: Dạ, do lâu đài của Ngài cháy nên bắt lửa sang chuồng ngựa...
Lữ Bố: oh, NO, what u say (mày nói cái gì?) Lâu đài của tao cháy...???
Lý Nho: Vâng do nến thắp quan tài của mẹ ngài bắt lửa vào rèm cửa nên lâu đài cháy a... ...
Lữ Bố: Trời... quan tài... ... mẹ tao......??? nói lại coi me tao làm sao ha???
Lý Nho: Mẹ Bố chết do bị nhồi máu cơ tim ạ, Bà bị sock khi thấy vợ ngài là Điêu Thuyền bỏ nhà đất theo thằng Trương Liêu...
Lữ Bố: Xỉu....................................... ...
Lại nói về Trương Phi
Quan Vũ, Trương Phi, Triệu Vân đều là 3 danh tướng nước Thục. Cả 3 luôn luôn kèn cựa về tài năng của nhau...
tao giỏi nhất
tao mới giỏi nhất
Triệu Vân: Nhà tao có nhiều muối i ốt nhất nên tao thông minh nhất (???)
Để tránh tình trạng huynh đệ tương tàn Lưu Bị bèn nhờ Khổng Minh...
- Quân sư thông minh nhất thiên hạ hãy nghĩ dùm ta 1 cuộc thi để chọn ra người giỏi nhất...
Với IQ của mình Khổng Minh nghĩ ngay ra cuộc thi vắt sữa bò cho 3 danh tướng tranh tài...
3 con bò được dắt ra... Quan Vũ hì hục vắt... được 4 lít
Triệu Vân cũng hì hục nhưng do quen Chat hơn là tập tạ nên chỉ được 3 lít...
Còn Trương Phi tay to nhất bọn hùng hục vắt nhưng chỉ được nửa lít...
Khi trao giải Quan Vũ và Triệu Vân té ngửa khi thấy Trương Phi đoạt giải nhất...
Quan Vũ, Triệu Vân: chúng mày ngu vừa thôi chứ, ngu hết phần của người khác à... 1/2 lít mà vô địch là sao...
Lưu Bị từ tốn đáp: nhưng tao đưa nhầm bò đực cho thằng Trương Phi mà...
Lại nói về Triệu Vân
Triệu Vân, Trương Phi bán nhà, bán đất cùng đến phòng khám phụ khoa của Hoa Đà để khám bệnh xã hội...
Trương Phi vào trước... 1 lúc sau Vân thấy Phi đi ra mà run lẩy bẩy...
Vân hỏi: Sao, thời kỳ cuối rồi hả con... hôm nay ngày bao nhiêu để tao còn làm con lô...
Phi: Bậy nào, tao phải xét nghiệm máu... thằng Hoa Đà đang tìm dao để cắt tay tao lấy máu...
Phi chưa kịp dứt lời thì thấy Vân mặt xanh lè lăn quay ra đất...
Phi vội vàng vớ ngay cái bàn đập 4, 5 cái vào đầu cho Vân tỉnh lại rồi cuống cuồng hỏi: mày sao thế???
Chỉ thấy Vân thều thào đáp: tao đến đây để xét nghiệm nước tiểu...
*
Lại nói về Trương Phi (sao nói lắm về thằng này thế nhỉ)
Một
hôm Trương Phi rủ Triệu Vân: Hôm nay tao ăn đề 2 nháy (???), tao khao
mày nhậu 1 chầu đã đời luôn... mày thích đi lắc, karaoke, Chat, gái...
hay bắn bi (???) cứ nói???
Triệu Vân: Thôi nhậu đi, nhưng hôm nay mày xông xênh thì kiếm chỗ nào đặc biệt 1 chút chứ lên sàn mãi cũng chán...
Sau 1 hồi vắt óc thì 2 chàng trai thông minh cũng chọn được 1 chỗ đặc biệt hoành tráng... đó là lên nóc nhà ngồi nhậu...
Loay hoay lên được mái nhà, TP vốn là người cẩn thận và khéo léo nên đã làm đổ thang...
TP: thôi kệ, cứ nhậu đã... mỗi thằng làm 10 xị thì lại chả bay như chim ý, lo quái gì...
Sau
khi uống hết 20 xị, buôn 100 câu truyện và nói đủ 10000 từ... TP và TV
bắt đầu tính đến chuyện làm sao để xuống...... Sau khi tìm tòi xem xét
thì 2 thằng quyết định nhảy xuống đống phân chuồng đang ủ to vật vã ở
dưới là an toàn hơn cả...
TP: thôi tại tao làm đổ thang, mày cứ để tao nhảy xuống trước, nếu có bề gì mày còn đề phòng...
TP nhảy nghe cái thụp, TV lo lắng hỏi: chết chưa mày?? ngập đến đâu hả...?
TP nói to: nhảy đi, không sao đâu, tao chỉ bị ngập đến mắt cá thôi...
TV lao xuống và thụp... phân ngập đến cổ... Vân gào lên: ngập đến cổ mà mày dám nói đến mắt cá hả thằng ngu???
TP: nhưng tao nhảy cắm đầu mà!!!
Trời xanh trót đã sinh Công Cẩn
Trần thế sao còn nảy Khổng Minh?
Sử
sách chép rất rõ chuyện Khổng Minh ba lần trêu tức Chu Du, nhưng các sử
gia không biết rằng trước ba lần trêu tức đó, Chu Du đã từng là bại
tướng của Khổng Minh. Đầu đuôi câu chuyện như sau:
Hồi đó Khổng
Minh và Chu Du đều còn trẻ và còn nghèo rớt mùng tơi. Khổng Minh ở Kinh
Châu, Chu Du ở Ngô Quận, hai người chưa gặp mặt nhau bao giờ nhưng đã
nghe danh tiếng “học giỏi” của nhau. Một hôm, chàng trai Khổng Minh
quyết định phải chấm dứt tình trạng thất nghiệp của mình và đi tìm việc
làm (không lẽ cứ ăn bám xã hội mãi). Trên đường đi chàng gặp một bà thầy
bói mù, bèn tấp vào… xem bói. (Chẳng có gì vô lý đâu, vì Khổng Minh tuy
cũng biết bói nhưng người ta thường nói tự bói cho mình đâu có nghiệm,
đúng không nào?)
Bà thầy bói phán: “Số cậu về sau rất khổ, chưa
đầy 30 tuổi đã phải lăn lộn ngoài sa trường. Ngoài 40 phải vào sinh ra
tử ở nơi chó ăn đá gà ăn muối (tức xứ Nam Man). Ngoài 50 thì lìa đời vì
mắc phải căn bệnh thế kỷ!”
Khổng Minh xua tay: “Thôi, thôi, bà
khỏi cần nói, mấy chuyện đó trong ‘Tam Quốc Diễn Nghĩa’ của La Quán
Trung có viết cả rồi. Tôi chỉ muốn hỏi bà: tôi muốn mau giàu thì phải
đến nước nào để làm việc? ”
Bà thầy bói đáp không cần suy nghĩ: “The United States of America. ”
Khổng Minh nhăn mặt: “Bà nghĩ cái thân còm cõi này có thể đạp xe đạp qua tới bển sao? Trong phạm vi CHND Trung Hoa thôi!”
Bà thầy bói nói: “Nếu vậy thì cậu nên đến nước Thục. ”
“Tại sao? ” Khổng Minh thắc mắc.
“Vì ta mới chỉ đường cho Tuân Úc sang nước Ngụy, Tử Kính về nước Ngô rồi. Nếu cậu chọn Tây Thục, ‘tỉ lệ chọi’ sẽ thấp hơn. ”
Khổng Minh nghe nói thấy chí lý, bèn bán nhà - bán đất từ biệt bà thầy bói và nhằm hướng Tây thẳng tiến.
Sau
khi vượt qua bao đồi núi thác ghềnh, cuối cùng Khổng Minh cũng lò mò
tới được Thành Đô. Khổng Minh xin vào yết kiến Lưu Bị, hai người cùng
nhau bàn luận việc quân việc nước, những cơ hội và thử thách sau khi gia
nhập WTO, và nguyên nhân thất bại của thể thao nước nhà tại đại hội
ASIAD vừa qua. Cuối cùng Lưu Bị nói:
“Ta rất hài lòng khi đàm
luận cùng ông, nhưng ngặt nỗi có một tay khét tiếng là Chu Công Cẩn cũng
vừa đến xin làm quân sư quạt mo của ta, nên hơi khó xử. Thôi thì ngày
mai ta sẽ tổ chức một cuộc thi tuyển công chức để hai người có cơ hội
thi thố tài năng. Vậy ông hãy về chuẩn bị cho kỹ. ”
Khổng Minh
trong bụng căm hận mụ thầy bói xỏ lá (sao mụ không chỉ cho thằng Du này
qua hai nước kia mà lại bảo nó đến đây ám ta?), nhưng cũng phải gượng
vâng lời. Sáng hôm sau, hai danh sĩ hội ngộ tại nơi trường thi. Chu Du
cười, hỏi đểu:
“Các hạ có phải là Gia Cát Khổng Minh, tác giả của
mấy bài văn rợn tóc gáy mà báo chí đã đăng trong thời gian gần đây đó
chăng? ”
Khổng Minh cũng không vừa: “Còn các hạ chắc chắn là ‘ông
trùm quay cóp’ nổi tiếng hai miền Ngô Sở. Kỳ thi nào các hạ cũng để lại
cả tấn ‘phao’, tội nghiệp cho những người lao công dọn dẹp vệ sinh lắm
biết không? ”
Lưu Bị ngắt lời: “Hai thí sinh đã có mặt, vậy cuộc thi có thể bắt đầu” rồi tự tay phát đề thi cho hai người.
Thời
gian làm bài thấm thoắt trôi nhanh, mặt Khổng Minh tái xanh như tàu lá
chuối vì chàng đã bị ‘trật tủ’ nặng nề. Cuối cùng, chuông thu bài vang
lên, Lưu Bị đích thân thu và chấm bài ngay tại chỗ (vì chỉ có 2 thí sinh
mà thôi).
Lưu Bị đọc kết quả: “Gia Cát Lượng đậu, được phong chức thừa tướng, Võ hương hầu. Còn Chu Du thì chim cút!”
Chu Du phản đối: “Tài tôi đâu thua gì hắn, tại sao đại vương lại chọn hắn mà hắt hủi tôi? ”
Lưu Bị đáp: “Đúng là cả hai đều dốt như nhau, nhưng vì ngươi cóp bài của hắn nên ngươi bị loại.”
Chu
Du: “Bằng cớ đâu? Bằng cớ đâu? ” (Câu này về sau được các quan trong
ngành thể thao, đặc biệt là môn bóng đá học thuộc lòng. Nghe nói họ còn
tôn Chu Du làm thủy tổ môn bóng đá.)
Lưu Bị đáp: “Đề ra là: ‘Câu
1: Hãy viết 10. 000 chữ số thập phân của số Pi. Câu 2: Có bao nhiêu thí
sinh trả lời giống như các hạ. ’ Đáp án của hắn là: ‘Câu 1: Tôi không
biết. Câu 2: Không có. ’ Còn ngươi trả lời là: ‘Câu 1: Tôi cũng thế. Câu
2: 1 đứa. ’ Ngươi còn chối cãi gì? !”
Và đó là lần đầu tiên Chu Du uất ức thốt lên câu cảm thán: “Trời đã sinh ra Du, sao còn sinh ra Lượng? !? !”
Lại nói về Chu Du
Sau
khi bị Khổng Minh chơi cho bốn vố (tính luôn lần thi rớt đã kể ở trên)
đau đớn, lên cơn tăng-xông, nằm ngáp ngáp sắp lìa trần, còn Chu phu
nhân, tục danh là Tiểu Kiều ngồi kế bên hầu hạ. Ta nên nhớ rằng lúc này
Chu Du mới có 31 tuổi, còn Tiểu Kiều vẫn chưa bước qua tuổi ‘băm’, lại
vô cùng xinh đẹp. Chu Du nhìn vợ, tuy sắp chết nhưng cũng cầm lòng không
đậu, mới thều thào nói rằng:
- Phu nhân ơi ta sắp đi ma teo rồi (chết
Tiểu
Kiều cảm thấy xót xa cho chồng (vả lại nàng cũng muốn chuyện ấy lắm
chứ), bèn vội vã đến tìm thần y Hoa Đà, may sao ông này có ở nhà. Tiểu
Kiều kể hết đầu đuôi, Hoa Đà rất lấy làm ái ngại cho đôi vợ chồng có
thừa tài sắc nhưng xấu số này, bèn đưa cho Chu phu nhân một viên thuốc.
“Đây
là một loại biệt dược rất lợi hại mà tôi vừa dày công bào chế, tên là
Vi-a-gờ-ra. Nó có thể giúp tướng công hoàn thành tâm nguyện. ”
Tiểu
Kiều tạ ơn Hoa Đà rồi vội vã quay về. Hôm sau, sáng vừa bảnh mắt, Hoa
Đà bước ra cửa thì đã thấy nàng quay trở lại, bèn hỏi:
“Chẳng hay thuốc của tôi có tác dụng không thưa phu nhân? ”
Tiểu
Kiều đáp: “Thần dược của thần y thì làm sao không có tác dụng được?
Trượng phu của thiếp hôm qua đã được toại nguyện và ra đi trong thanh
thản. ”
Hoa Đà thở phào, hỏi: “Vậy chẳng hay phu nhân đến đây sớm vậy có việc chi? ”
Tiểu Kiều đáp: “Thiếp đến xin thần y thuốc giải, để người ta còn đóng nắp quan tài lại ạ. ”
(Nghe
nói Trung Quốc đang hoàn thiện hồ sơ khởi kiện đòi bản quyền thuốc
Viagra, mà câu chuyện này là một trong những proof quan trọng nhất!!!)
Lại nói về Quan Vũ...
Quan Vũ và Trương Phi luôn luôn kèn cựa với nhau xem ai là người đứng thứ 2 sau Lưu Bị...
Trương Phi nói với Lưu Bị: Em đâu có kém gì thằng Vũ mà sao e lại phải đứng thứ 3...
Quan Vũ: Mày ngu đến mức không biết kém tao cái gì thì đứng thứ 3 là đúng rồi...
Lưu Bị không muốn sứt mẻ tình huynh đệ bèn nói: Thôi để anh đứng thứ 3 còn 2 em đứng nhất nhì được chưa???
Quan
Vũ, Trương Phi đồng thanh nói: ấy chết, Anh Ngu nhất bọn, ăn hại nhất
bọn thì làm Đại ca là đúng rồi (???) bọn em tâm phục khẩu phục bầu anh
là số 1, vấn đề là thằng nào là số 2...
Trương Phi nói ngay: em
vào tù ra tội nhiều hơn nó, nợ nần cùng chồng chất hơn nó, và đặc biệt
là ngu chỉ kém Đại ca, em làm số 2 là quá chuẩn...
Quan Vũ: Hô hô, nhìn mặt mày thông minh thế kia mà đòi ngu hơn tao... ở đời phải biết mình là ai chứ???
Lưu
Bị: Thôi được, 2 em thi ném gạch vậy... anh đứng đây... mỗi thằng ném 3
lần... thằng nào ném trúng mặt anh nhiều nhất thì là số 2... ok?
Trương Phi: để em ném trước...
Vèo... không trúng
Trương Phi: Mẹ kiếp, lại trượt rồi......
Quan Vũ: Ha ha, thằng nào ngu mà còn hay nói bậy thì ông trời sẽ cho sét đánh đó con...
Phi ném phát thứ 2, mặt LB vẫn nguyên vẹn...
TP: Mẹ kiếp, Lại trượt rồi......
Đúng lúc này thì có tiếng sét đánh cái rầm... nhưng sét không đánh TP mà đánh Quan Vũ cháy đen...
LB, TP chưa hiểu chuyện gì thì trên trời bỗng vang lên tiếng mẹ kiếp, lại trượt rồi...
Lại nói về Trương Liêu...
Lữ Bố và Trương Liêu die cùng lúc và gặp nhau trên thiên đàng...
LB: ủa, sao mày chết thế??? tao nghe nói SIDA 10 năm mới đi ăn cắp cơ mà???
TL: Ặc, Bố đúng là ngu, chỉ có thằng không biết comdom là gì như Bố thì mới chết vì SIDA, tao bị chết ngạt...
LB: Trời, sướng thế!!!... trong thời chiến mà chết độc đáo như mày thì không đụng hàng rồi (???)
TL: thế sao mày chết hả Bố (Bố là Lữ Bố)
LB: ah, tao hộc máu mà chết...
TL:????? i dont understand???
LB:
Tao biết con Điêu Thuyền nó cặp bồ nên hôm nay tao về sớm bắt quả
tang... về đến nhà tao nghe có giọng đàn ông bèn đạp door xông vào nhưng
không thấy thằng chó nào, tao lục tủ... soi gầm giường... chạy lên gác
vẫn không thấy ai thê là tao tức quá hộc máu chết...
TL gào lên: mẹ kiếp...
LB: Hả, mày sao thế??
TL:
Nếu lúc đó mày mở ngay cái hòm cạnh cái tủ thì có phải bây giờ tao với
mày vẫn sống không thằng Ngu... bán nhà cũng không trị được cái ngu của
mày !!!
Lại nói về Triệu Vân
Từ ngày Quân Thục mời
được thầy bói siêu đẳng Khổng Minh về làm quân sư thì sáng ăn lô, chiều
ăn đề cuối tuần đi ăn cắp cả lũ... Quân thục đánh đông dẹp bắc... quân
địch dù có đông trẻ con, đông đàn bà, đông người già thậm chí đông cả ba
thứ vẫn bị quân thục đánh cho tan tác (???) Quân thì thiện chiến, tướng
thì thần oai nhưng đen cho quân thục là trên đời không có thằng nào
hoàn hảo... Quân thục tất cả trên dưới đều bị nhiễm căn bệnh thế kỷ
là...... Sợ Vợ. Để khắc phục, tìm hướng giải quyết Lưu Bị quyết nhờ đến
cái đầu của Khổng Minh.
Lưu Bị nói: Khổng nè, mày mặt mũi sáng sủa mày râu nhẵn nhụi... không có râu thì sao mà quặp được... chắc mày không sợ vợ chứ???
Khổng
Minh: trời, ông không thấy tóc tôi quặp hết cả vào thế này mà còn
hỏi... râu nó biết có mọc thì cũng quặp nên chán không buồn mọc đấy
(???)
Lưu Bị kêu trời: thôi, dù sao cũng không ai ngu hơn mày, mày nghĩ cách đi...
Khổng
Minh, Lưu Bị, cùng chư tướng đang họp bàn quyết sách thì nghe tiếng gầm
quen quen: Móa, chúng nó định bật tôm... chị em đâu xung phong.........
Lưu Bị cùng chư tướng cuống cuồng, dẫm đạp lên nhau mà chạy... thật đúng là quân Thục oai dũng... chạy cũng rất pro...
Bão qua, mọi người quay lại phòng họp thì thấy cảnh vật tan hoang nhưng Triệu Vân vẫn ngồi đó oai nghiêm như 1 chiến thần...
Lưu Bị cảm kích: Trời, Mr Perfect... thằng này đã giỏi còn ko sợ vợ đúng là number one...
Quan Vũ, Trương Phi: hình như Sợ vợ không có trong từ điển của nó...
tiếng
hoan hô và clap (vỗ tay) vang lên ầm ĩ... thì bỗng đâu Khổng Minh gào
lên: Mẹ kiếp, nó són ra quần vỡ tim chết từ lâu rồi..................
...
Lại nói về Điển Vi
Một hôm, Điển Vi rủ Hứa Chử và Trương Liêu bán nhà , bán đất đi nhậu
Với
bản tính cẩn thận của 1 vị tướng dày dạn trận mạng... Trương Liêu hỏi
ngay: Này, hôm nay mày khao hay tí nữa lại khách điếm đấy... (???)
ĐIềN VI: yên tâm, hôm nay tao khao... chúng mày cứ thoải con gà mái đi...
Hứa Chử: nhân dịp gì thế mày, trúng lô hay lại đá được con ngựa thằng nào quên khóa cổ...
ĐIềN VI: À, nhân dịp ông bô tao hôm nay quên khóa tủ nên anh em mình đi nhậu...
3 thằng đang chén chú chén anh thì tự nhiên Điền Vi ôm bụng nói: Chết cha, tao đau bụng quá...
TL hỏi ngay: Sao?? mày đau đẻ à???
ĐIềN VI: Trời thằng ngu, chắc đi nhậu không rủ thằng Tào tháo nên bây giờ tao bị tào tháo đuổi rồi...
Nói xong Điền Vi chạy vèo vào bụi rậm xả xú páp...
Ở
ngoài Hứa Chử bàn với TL: Thằng ki bo này mà mời anh em mình nhậu thì
chắc hôm nay đề về 5 nháy rồi, tao với mày chơi nó 1 vố đi... nói xong
Hứa Chử bắt 1 con thỏ giết rồi lấy ruột thỏ ném vào chỗ Điền Vi đang
luyện công...
Y như rằng 1 lát sau 2 thằng nghe Điền Vi rú lên hãi hùng...
Hứa Chử, TL bụm miệng cười... 1 canh giờ sau thấy Điền Vi hổn hển chạy ra nói:
Mẹ
kiếp, tao bị táo bón... rặn mạnh quá lòi mẹ cả ruột ra... nhưng nhờ ơn
trời và nhờ 2 ngón tay này tao đã nhét được nó vào chỗ cũ rồi...
Lại nói về Quan Vũ
Quan
Vũ thần oai hiển hách trên chiến trường nhưng ở nhà chỉ là 1 con cún
trước vợ, Vũ lao vào quân địch như con sói lao vào bầy dê nhưng vợ lại
là Sư tử... Hơn nữa Quan Vũ lại sợ gián (???) but why?? Vì Quan Vũ sợ vợ
mà vợ sợ gián nên... ...
Wife: Sao mày đánh nhau thì giỏi thế mà
lau nhà quét nhà thế nào toàn thấy gián là sao... từ giờ tao con thấy 1
con gián là mày bye bye 1 cái răng nghe chưa... vì thế Vũ sợ gián cũng
phải...
Quan Vũ không biết làm sao bèn cầu cứu Hoa Đà: ngày xưa
mày học trung cấp thú y đúng không, làm ơn cho tao thuốc diệt gián không
thì vợ tao giết tao mất...
Hoa Đà: Đây cầm lấy cái lọ này... mày
xịt quanh nhà đảm bảo lũ gián trong nhà sẽ sang chiến đấu với gián nhà
thằng Trương Phi hết... nhớ đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng...
Vài hôm sau, Hoa Đà đến thăm Quan Vũ thì thấy 1 cụ già cao lớn, râu dài, móm đang ngồi ăn cháo...
Hoa Đà: Cụ làm ơn cho cháu gặp Quan Vũ
Cụ già: Tao đây chứ ai...
Hoa Đà: Trời thế răng mày đâu hết rồi...... râu dài + móm làm tao tưởng ông nào...
Quan Vũ: Mie, nhờ thuốc của mày nên từ giờ tao toàn ăn cháo...
Hoa Đà: trời, thuốc tốt mà...
Quan Vũ: Uh, tốt quá... lũ gián nhà tao sang nhà thằng Phi chiến đấu rất hăng và bắt về cơ man nào là tù binh... ...
Lại nói về 3 anh em Lưu, Quan, Trương...
Một
hôm, 3 anh em Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi rủ nhau sang nước Ngô do thám
tranh thủ làm tí gội đầu matxa... nhưng vì 3 anh em kết nghĩa máu thịt
nên thằng này tưởng thằng kia khao nên ruốt cuộc không thằng nào mang
tiền... Sau khi được bọn bảo kê khuyến mại thêm món răng môi lẫn lộn thì
3 anh em bị bắt trói giải lên Tôn Quyền...
TQ: Láo, tội làm gián
điệp có thể tha (???) nhưng đi gội đầu matxa không bo em út thì phải
chém... Dù sao cũng có chút quen biết nên Tao sẽ củ hành chúng mày trước
khi chém...
3 thằng làm cho tao 2 việc, làm được tao tha... không làm được thì ngày này năm sau là ngày sinh à quên ngày giỗ chúng mày...
Việc đầu tiên mỗi thằng đi kiếm cho tao 10 quả bất kỳ về đây... lắp mô tơ vào đít nhanh...
Ở nước Ngô kiếm hàng chat, hàng karaoke thì dễ chứ hàng hoa quả thì quá khó... nhưng để sống nên 3 anh em phải cố...
Đến
chiều tối, Lưu Bị kiếm được 10 quả cam, Quan Vũ kiếm được 10 quả nho
còn Trương Phi thì vẫn thuê bao quý khách vừa gọi không liên lạc được...
Tôn
Quyền: good, bây giờ là việc thứ 2... nhét tất cả chỗ quả các người
kiếm được vào đít... thằng nào kêu 1 câu giết. Thằng nào làm được tao
tha...
Lưu Bị nghiến răng trợn mắt nhét được 1 quả, đến quả thứ 2 thì không chịu nổi nhiệt la lên cái Oái...
Tôn Quyền: nhốt nó vào ngục sáng mai xử bắn...
Lưu
Bị mếu máo quay sang Quan Vũ nói: thôi số anh nó black, die phải
chịu... với mấy quả nho rừng chắc mày sống thôi... vĩnh biệt mày với
thằng Phi... nhớ báo thù cho tao...
Nhưng chỉ 1 lúc sau, Lưu Bị thấy Quan Vũ cũng bị nhốt vào ngục chờ chết cùng mình...
LB: Chó chết thật, quả cam nó to, tao chết đã đành... quả nho nhỏ thế mà mày cũng chết là sao???
Quan Vũ: Má nó, 9 quả đầu tao làm ngon lành...... đến quả thứ 10 tao phì cười nên die
Lưu Bị: Sao tự nhiên mày cười hả thằng ngu??
Quan Vũ: Mẹ kiếp, đúng lúc đó tao thấy thằng Phi tha về 10 quả mít......
Lại nói về Điển Vi...
Điển
Vi là dũng tướng của Tào Tháo, ngoài sức khỏe hơn trâu (trâu còn khỏe
hơn người...) Điển Vi còn là 1 chiến tướng cực kỳ anh dũng gạn dạ...
Câu nói nổi tiếng của Điển Vi: Đừng nói quân địch đông bao nhiêu, mà hãy nói nó ở đâu, để tao còn biết đường mà... chạy.
Một hôm, Điển Vi dẫn 1 vạn quân tiên phong chập ngay 1 vạn quân Thục... Điển Vi hô to:
-
Hãy mang cho ta chiếc áo màu đỏ... Sau khi mặc chiếc áo những con quỷ
đỏ Điển Vi dẫn 1 vạn quân lao vào đánh cho 1 vạn quân Thục chạy như đua
xe gặp cơ động...
Sau trận chiến, các chư tướng khâm phục hỏi:
- Tại sao ngài mặc áo đỏ trong trận chiến??? Điền Vi oai nghiêm trả lời:
- Để nếu máu ta có đổ xuống, các ngươi cũng không biết và vẫn vững tâm chiến đấu... tiếng hoan hô vang lên như sấm.
Sáng
hôm sau 1 vạn quân tiên phong của Điển Vi chập 10 vạn quân Thục do
Trương Phi, Quan Vũ cầm đầu... Quân lính lo âu quay lại chờ superman
Điển Vi ra lệnh thì thấy Điển Vi nhỏ nhẹ nói:
- Quân bay đâu, mang cho tao chiếc quần màu sậm............
Lại nói về Trương Liêu...
Trương
Liêu lúc còn sống là nỗi sợ hãi của quân địch, nhưng lúc chết lại là
nỗi sợ hãi của quân mình (???). Bởi về già nhưng vẫn quen xài vi a gờ ra
như hồi trẻ nên bị sốc thuốc giật đùng đùng mà thăng... thật kinh
hãi!!! Xuống gặp Diêm Vương, Diêm Vương nói:
- Nể tình nhà ngươi
là danh tướng và lúc còn sống người đã tiễn rất nhiều người xuống đây
trước thời hạn, ta tích kiệm được rất nhiều chi phí đưa đón... Cảm kích
trước điều đó, tao cho mày được chọn hình phạt...
DV dẫn TL đi
chọn phòng... mở phòng đầu tiên: thấy vạc dầu sôi sùng sục... Lữ Bố,
Đổng Trác đang lăn lộn trong đó... Liêu hết hồn đóng của cái rầm.
Mở
phòng thứ 2: thấy cơ man nào là người bị đóng đinh, xẻo thịt... trong
đó có cả Hứa Chử, Điển Vi...... Liêu rùng mình nghĩ: may mà mình đóng
bỉm chứ không ra đây thì nhục chết...
Đến phòng thứ 3 thì thấy
trong phong có 1 ông già nhăn nheo, ghẻ lở, bẩn thỉu đang nằm nhưng ngạc
nhiên hơn là thấy Điêu Thuyền trên người không mảnh vải đang âu yếm, ve
vuốt... hôn hít ông già... Liêu như mở cờ trong bụng nói to: oh yeah!
Tao chọn this room!!!
Vừa nói xong thì thấy DV bước vào vỗ vai Điêu Thuyền nói: Sướng nhé, có người thay, rồi sang phòng vạc dầu tắm đi......
Lại nói về A còng (em của A đẩu...)
Lưu
Bị xuất thân hàn vi, nhờ may mắn chạy đúng cửa mà lên được chức Bệ Hạ.
Không muốn con cái ngu dốt như mình nên LB luôn bắt các con là A Đẩu và A
Còng học, học nữa, học mãi...... đúp, học lại...
A Đẩu vốn chỉ
thích vẽ và chơi nên rất lười học... tôn chỉ của A Đẩu: chơi là việc
nhỏ, học là việc lớn...... không làm được việc nhỏ thì sao làm được việc
lớn.
Chỉ có A Còng là ham học... LB khoái lắm bèn mời hẳn Điêu Thuyền về dạy (???)
Điêu Thuyền được đi dạy học thì khoái lắm bèn mặc áo body có bông hồng trên ngực áo cho ra dáng cô nuôi dạy hổ... !!!
Bước
vào lớp, thấy A còng và các bạn cứ nhìn chòng chọc vào bông hồng trên
ngực áo thì Điêu Thuyền khoái lắm bèn hỏi: cô đố các em, hoa hồng sống
bằng gì???
A Còng nhanh nhảu xung phong: Thưa cô, hoa hồng sống bằng sữa ạ!!!
Điêu Thuyền mắt chữ A mồm chữ O đỏ mặt hét to: Láo! Go Out (tạm dịch là chim cút)
Lúc
sau Khổng Minh đi qua thấy A còng đang đứng ngoài bèn hỏi đầu đuôi sự
tình rồi nói: Trời, thiếu chủ thông minh y như bố... hoa hông sống =
phân và nước tiểu cơ mà...
A Còng gãi đầu gãi tai lầm bầm: Ta đâu có biết rễ nó dài đến thế!!!
Lại nói về Điêu Thuyền...
Điêu
Thuyền được trời phú cho gương mặt xinh đẹp nên Thuyền không chịu học
hành gì cả suốt ngày đàn ca, lắc giật... Thuyền luôn nghĩ cần quái gì
học kiểu gì chả lấy Việt Kiều chỉ có ăn với đẻ (???)
Một hôm đi chơi về Điêu Thuyền kể chuyện cho Vương Doãn: Bố ơi hôm nay con kiếm được 10 lạng bạc...
VD: Hả, đừng nói với tao mày đi làm hàng đấy nhé...
Điêu Thuyền: Bậy nào, Thằng Lữ Bố nó đố con trèo lên cây, mỗi lần trèo được nó cho con 1 lạng bạc......
VD: Trời...... mày bị nó lừa rồi con, nó làm thế để nhìn underwear của mày đấy đồ ngu!!!
ĐT: hihi, con đâu có ngu như bố... thế nên hôm nay con đâu có mặc underwear...